Subscribe:

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Tập thơ " Hương vị tình yêu"

Nhà thơ Phan Công Hoạch xin gửi đến độc giả tập thơ " Hương vị tình yêu "

Tình yêu nâng cánh ước  mơ
Lẽ thường, khi con người ta càng cao tuổi, sức khỏe càng giảm sút, trí tuệ cũng kém hẳn đi. Thậm chị có người còn không tự chăm sóc được bản thân mình… Song tác giả Phan Công Hoạch thì lại khác.
Trời cho ông vẫn khỏe mạnh, tinh anh, minh mẫn và còn sáng tác  được rất nhiều thơ ca. Chỉ trong hai năm (2011-2012), ông đã liên tục cho ra đời 4 tập thơ dày dặn, chững chạc và có bài được đăng tải trên các báo, tạp chí ở Trung ương và địa phương. Chỉ điểm qua đôi nét như vậy đã thấy tấm lòng đam mê, cần mẫn hết mình cho lao động sáng tạo văn học nghệ thuật của ông để cho chúng ta nể phục và trân trọng.
Tác giả Phan Công Hoạch sinh năm 1946 ở xã Xuân Yên, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh; hiện đang cư trú ở phường Sài Đồng, quận Long Biên, thành phố Hà Nội. Được sinh ra và lớn lên trên quê hương đại thi hào Nguyễn Du, được uống nước dòng sông Lam nên “biết đâu là trong là đục” để biết sống cuộc đời “đâu là nhục, đâu là vinh” … Qua bao tháng năm dài đằng đẵng, bôn ba công tác, ông về nghỉ hưu tại vùng đất hùng thiêng ngàn năm văn hiến hào hoa. Hai vùng đất địa linh nhân kiệt ấy như dòng sữa mẹ đã nuôi dưỡng tâm hồn ông kết thành mạch nguồn thi ca bất tận, dạt dào chhảy mãi, chảy mãi trong những trang thơ thấm đậm nghĩa tình.
Trong bốn tập thơ đã xuất bản, tác giả Phan Công Hoạch có ý thức rõ rệt với từng chủ đề tư tưởng. Năm 2011  tập thơ “Tìm về quê mẹ” được trình làng đầu tiên đã đưa ông về với quê hương nguồn cội, nơi chôn rau, cắt rốn của mình để tìm lại những ký ức thuở ấu thơ… Tiếp theo là tập “Hương xuân đất Việt” là tập thơ ông dành tất cả tình cảm, lý tưởng của mình cho non sông đất nước, cho Tổ quốc thiêng liêng mà ông đã cống hiến gần trọn cuộc đời. Đến tập thơ thứ ba “Mái ấm gia đình” là lúc ông được nghỉ hưu bên người vợ hiền và những đứa con hiếu thảo, bên dòng sông Hồng cuộn sóng, đỏ lựng phù sa… Và đến tập thơ thứ tư này – “Hương vị tình yêu” – một cái tên rất thơ mộng và lãng mạn. Điều này chứng minh rằng: sức sống, tình yêu trong tâm hồn ông vẫn dồi dào và vẫn luôn mơ ước, khát vọng:
“Bao giờ mới được thong dong
Dắt tay em để trăng lồng bóng nhau”
Thật là khát khao, thật là mơ ước chân chính tuyệt với của tình yêu đích thực ở vào cái tuổi gần “thất thập cổ lai hy.”
Trong vòng vòng hai năm, Phan Công Hoạch đã sinh ra bốn đứa con tinh thần khá kháu khỉnh, bụ bẫm. Đặc biệt là năm 2012, ông lại “sinh ba” thật là đáng khâm phục! Chưa bàn đến chuyện thơ hay hoặc chưa hay và giá trị nghệ thuật về thi pháp, ngôn từ, bố cục… chỉ nhìn vào sức lao động sáng tạo thì chắc rằng ai cũng phải ghi nhận và trân trọng.
Thế mới ngộ ra một điều: “Thơ là gian khổ, thơ cũng rất sang trọng” thơ ca có một sức hút diệu kì. Và thật đúng như một ai đã nhận xét: “Cuộc đời có thêm một bài thơ là đã bớt đi một điều ác”!
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ “Hương vị tình yêu” của tác giả Phan Công Hoạch cùng bạn đọc gần xa!
Long Biên, tháng 8 năm 2012
Nhà thơ Phúc Toàn
Ủy viên BCH Hội VHNT Bắc Ninh





THƠ VÀ EM
Yêu thơ anh đến tìm thơ
Đời anh như sóng vỗ bờ ngàn năm
Yêu em anh đến tìm em
Tình trong như ngọc trái tim mãi hồng.




TÌNH BẠN VÀ TÌNH YÊU
Bánh ngon bởi vì trong có trứng
Kẹo ngọt bởi vì giữa có đường
Kính nhau bởi vì chung lý tưởng
Yêu nhau bởi vì nặng tình thương

Bánh ngon kẹo ngọt trong giới hạn
Tình yêu, tình bạn thật vô biên
Lớn rộng mênh mông hơn mặt biển
Cao dài gấp vạn dải Trường Sơn.


TÌNH ĐẾN
Sách này nghe nói viết rất hay
Quân tử muốn xem mượn một ngày
Lạ quá tình thơ mang trong ấy
Chưa đọc nhưng mà say cứ say.

Không hiểu vì sao cuốn sách này
Đọc đi đọc lại vẫn thấy hay
Như mối tơ duyên liền sít lại
Muốn tách – than ôi khó lắm thay!

Quẩn tử say sưa đến thế này
Bởi vì hợp ý có gì đâu
Tình đến đẹp hơn bình minh dậy
Chiếu sáng lòng ta tự buổi đầu.



GẶP EM
Trời hôm nay ấm nắng
Anh đi giữa đường làng
Gặp em vai đeo súng
Chân bước đi dịu dàng

Anh hỏi em đi đâu?
Em bảo đi chiến đấu
Rồi nhoẻn cười hiền dịu
Như buổi đầu gặp nhau.

Lá ngụy trang tươi màu
Người dân quân kiểu mẩu
Chiếc mũ rơm trên đầu
Oai nghiêm mà hiền hậu.

Ngày xưa em còn bé
Chưa biết lẽ yêu đời
Tóc xanh chưa gọn ghẽ
Gặp anh em chỉ cười

Nay em đã khôn lớn
Hiểu lẽ sống trên đời
Tóc dài xanh mơn mởn
Gặp anh em vẫn cười

Vẻ người em bền dẻo
Bàn tay em huyền diệu
Trồng khoai, khoai lắm củ
Cấy lúa, lúa hạt nhiều.

Vóc người em mạnh khỏe
Da dẻ em hồng hào
Tuổi thanh xuân son trẻ
Đẹp và hùng biết bao

Trên tuyến đầu chống Mỹ
Không phải chỉ riêng nam
Mà các em thiếu nữ
Cũng biết bắn, biết làm

Lũ giặc trời tới đây
Súng sẽ chắc trong tay
Căm thù thành viên đạn
Rượt bán trúng tan mây.

Mỗi lần đi gặp em
Anh lại thầm suy nghĩ
Người con gái Việt Nam
Đẹp như người chiến sĩ

Để giữ nước giữ nhà
Khi quân thù đến chiếm
Trai tiền tuyến xông pha
Gái hậu phương đảm nhiệm

Ôi! Việt Nam yêu quý
Đẹp như một rừng hoa
Với bạn bè chung thủy
Với kẻ thù không tha

Lời Bác gọi toàn dân
Đã dậy cùng sóng bể
Cả đất nước vùng lên
Đánh tan quân cướp Mỹ

Ngày mai khi thống nhất
Bắc Nam họp một nhà
Hẹn em – anh sẽ gặp
Giữa quê mẹ - quê cha…

Trời hôm nay ấm nắng
Anh đi giữa đường làng
Gặp em vai đeo súng
Chân bước đi nhẹ nhàng.

GIỜ TẠM BIỆT
Ai để lệ tự do rơi trên mí
Ai cười  nói khẽ có can chi
Giờ tạm biệt tuy hơi buồn một tí
Can đảm len khóa chẳng được gì …


VƯỜN ĐÀO GỐC ẤY ĐÃ AI VÀO
Cha mẹ sinh em tự thuở nào
Vóc người duyên dáng vẻ thanh cao
Tóc xanh, da trắng, má hồng ấy
Như đã cùng anh gặp độ nào
Đôi lứa tình duyên còn dấu kín
Hoa đẹp lòng ai chẳng khát khao
Công tử  hỏi thăm người bạn cũ
Vườn đào gốc ấy đã ai vào?


TÌNH QUÊ
Nghệ An quê Bác Hồ ta có
Hà Tĩnhnh quê Trần Phú ta xưa
Hai quê cách một bến phà
Nghĩa tình sâu nặng lời ca hợp vần
Trăng kia lên, rồi trăng sẽ lặn
Lòng người đâu phải lặn như trăng
Hai quê chung một Lam giang
Hai ta chung một tình thương vô bờ.


GẶP TRĂNG
Đêm thu cùng em dạo mát chơi
Gặp trăng lơ lửng ở giữa trời
Thi nhân dừng mắt nhìn trăng sáng
Mơ tưởng phương xa những nụ cười

Trăng đưa khóe mắt sáng lung linh
Như cô thôn nữ đượm say tình
Mặt nước làm gương, mây làm tóc
Bao la vũ trụ vạn muôn hình

Trăng sáng, trăng tươi, trăng nõn nà
Ta đi trăng mãi lướt theo ta
Ta dừng trăng cũng dừng ngắm lại
Như cặp tình nhân rất thiết tha

Trăng ơi hãy sáng, hãy tươi thêm
Chiếu sáng đường đi khắp trăm miền
Cho người chiến sĩ thời chống Mỹ
Chân dồn đuổi giặc mãi trong đêm

Đêm thu cùng bạn dạo mát chơi
Gặp trăng lơ lửng ở giữa trời
Ta thấy tương lai đang vẫy gọi
Nhân loại bừng dựng cuộc đời.


HẸN
Tuổi xuân trong đẹp tựa vầng trăng
Gian khổ em ơi quyết đẹp bằng
Tình của đôi mầm mới nhú
Hẹn cùng đất nước đón xuân sang.


NIỀM TIN
Một tháng chung quy có bốn tuần
Thấm thoát đến nay đã hết xuân
Hè đến sao lòng ta vẫn lạnh
Phải chăng đời còn lắm bước gian truân.

Tiền lương một tháng được mấy đồng
Nặng tay hai bận lại bằng không
Lắm lúc lòng ta như tự bảo
Nhiều ít biết dùng ắt cũng xong

Đi khắp trần gian khắp núi sông
Đến đây mới gặp mối tơ lòng
Anh muốn gửi em niềm hi vọng
Biết rồi tình nghĩa chặt hay khôn

Ta muốn gửi ta vào im lặng
Để tình đời sâu lắng trong tim
Ta muốn nếm thêm mùi cay đắng
Để hiểu nhiều hạnh phúc của niềm tin.


ĐỌC THƯ BẠN…
Đọc thư bạn sao lòng ta xao xuyến
Đọc thư bạn sao lòng ta quyến luyến
Có gì đây trong tình cảm quê hương
Có gì đây trong tình nghĩa yêu thương

Bởi bạn ơi cuộc đời cách mạng
Trang trải nhiều nên tình nghĩa bao la
Tình đồng chí, tình bạn bè sâu nặng
Đã hòa theo nhịp đập trái tim ta.


NGHE LỜI BẠN HÁT
“Dù cho sóng gió bão bùng
Lòng em vẫn giữ thủy chung vẹn toàn”…
Lời ca của bạn hân hoan
Trái tim cách mạng chứa chan ân tình
Sơn thủy chúc bạn tiến nhanh
Cuộc đời như cánh chim xanh vẫy vùng…


VẮNG EM
Gió bấc về báo hiệu rét mùa đông
Áo ấm nhiều, chăn chiếu cũng bằng không
Bởi vì anh vắng ngừoi em chung thủy
Như đem đông vắng một bếp lửa hồng.


CHỜ MONG
Ngồi đọc thư em dưới ánh trăng
Sao lòng anh rạo rực bâng khuâng
Chờ mong thư mới lâu chưa tới
Thư cũ anh coi đã thuộc lòng.

Hong gió hè thu ngắm ánh trăng
Nhớ em lòng dạ cứ bâng khuâng
Bao giờ thống nhất về quê mẹ
Hai đứa cùng nhau dạo dưới trăng.

TÌM EM
Trưa nay anh đến tìm em
Nghe mẹ em bảo tối đêm mới về
Anh mừng nghe cậu bé khoe
Chị em đi giặt bên đê sông Hồng
Tối về anh vượt qua sông
Đến nhà thấy bếp lửa hồng reo vui
Nhìn quanh chỉ thấy một người
Tuổi già tóc bạc đang ngồi thổi cơm
                                                  Anh liền hỏi mẹ tìm em                                                         
Mẹ rằng em đập thóc đêm ngoài đình
Anh đi anh nghĩ một mình
Gái làmg vừa đẹp, vừa xinh, vừa giòn
Muốn tìm dù cả sớm hôm
Khó lòng mà gặp trong thôn giữa ngày
Bỗng nghe có tiếng đâu đây
Hát mà như biết việc đời lòng tôi
Mùa về muốn gặp anh ơi
Sáng thời ra ruộng, tối thời về sân
Đến đây anh thật mừng thầm
Tìm em nhất định gặp em được rồi


HÈ NHỚ BẠN
Hôm nay sao nhớ nhà da diết
Lòng bâng khuâng biết nói những gì đây
Hè đến, anh em về đâu hết
Để lại nhà không, giếng nước, dây phơi

Anh em về mặt buồn không ngủ
Nức nở suốt đêm sớm dậy mắt đỏ lừ
Ánh dương nhẹ lướt qua song cửa sổ
Hỏi thăm người, người về tự hôm qua

Dòng suối chảy thấy im lìm hơi trước
Đàn cá mương nghe cũng ít vẫy vùng
Bờ bên kia những người quen và lạ
Sớm chiều qua thiếu những bước ngượng ngùng

Cuộc sống cho ta tình yêu tập thể
Yêu mái nhà tranh ngày hai buổi đi về
Vắng bạn sao lòng ta nhớ thế
Đọc sách ngâm thơ mà cứ thấy bơ vơ

Còi báo động thấy lòng ta thấm lạnh
Bạn về quê mong cuộc sống yên lành
Xong trở lại mang thêm nguồn sức mạnh
Diệt quân thù bằng ngòi bút mũi xanh

Bạn được về vui mừng và phấn khởi
Không được về ta nhớ biết bao nhiêu
Quê hương ơi, người mẹ hiền trông đợi
Con quặn đau khi bom Mỹ rơi nhiều

Bãi cát trắng dãy dương xanh bát ngát
Gió biển vào nghe mát cả tâm can
Em có nhớ bóng ai bên bờ cát
Nhặt vỏ sò sóng vỗ ướt bàn chân

Mới ngày nào ta ngắm biển ngắm trăng
Thả ước mơ theo cánh buồm gió lộng
Mà đến nay thấm thoát đã ba đông
Nhớ nhớ, thương thương giữa lòng ta mở rộng
Bạn ra về ta suy nghĩ mai sau
Như bạn hôm nay sống những ngày sum họp
Dù cách xa tuy có buồn ly biệt
Nhưng lòng ta không một chút bi quan

Mấy đứa khu Tư quây quần bên bàn rộng
Xa không về thật lắm chuyện quê hương
Sáng sớm dậy gọi nhau đi lao động
Trưa tối về cơm nước có vui không?

Có đêm buồn ta dạo cảnh bờ ao
Nhìn mặt nước thấy trời quá lắm sao
Thấy lặng lẽ một mình đơn chiếc
Mong bạn về nhưng chẳng biết làm sao

Một mùa hè trôi qua ai có biết
Lòng dặn lòng thống nhất sẽ về quê
Mà hôm nay sao nhớ nhà da diết
Lòng bâng khuâng suy nghĩ những đêm hè.


TÌNH ĐỜI
Tưởng rằng mây gió cuốn theo nhau
Lơ lửng trời cao bạc một màu
Ai ngỡ lắm khi cau mặt trận
Gió cuốn mây đen – nước mắt trào

Nhà tranh con nhện nó giăng tơ
Một mình thui thủi suốt mấy giờ
Tơ nhện giăng đây còn có ích
Tơ tình giang dở mất tuổi thơ

Hoàng hôn trời phủ lớp mây mờ
Buông lỏng tâm hồn với ý thơ
Đừng trách thế gian khôn với dở
Vớ vẩn nên rồi sẽ “vẩn vơ”

Tuổi xuân tình ái chớ làm ngơ
Nó đến với ta tự bao giờ
Tỉnh táo không thời mang lấy nợ
Ngàn năm tiếng nhục vẫn còn nhơ.


NGẪM XEM
Con người đâu phải thân cây
Mà theo chiều gió lung lay bốn mùa
Ở đời lo tính hơn thua
Càng khôn ngoan lắm càng chua cay nhiều
Ngẫm xem trời đất bao nhiêu
Ham tiền, mê sắc sẽ xiêu tấc lòng
Nếu còn một tấm tình trong
Hãy xin khắc một chữ đồng trong tim.


TÌNH NGHĨA
Núi Hồng cao vút trời mây
Sông Lam êm dịu vơi đầy vẫn xanh
Gì hơn tình nghĩa em – anh
Núi mòn, sông cạn, chữ tình vẫn nguyên
Hôm nay còn cách đôi miền
Ngày mai thống nhất đoàn viên một nhà.


THƠ TÌNH GỬI EM
Núi Hồng cao ngất trời mây
Sông Lam êm đẹp vơi đầy vẫn xanh
Gì hơn tình nghĩa em anh
Núi mòn, sông cạn, chữ tình vẫn nguyên
Anh mong Nam Bắc nối liền
Cho tình chung đẹp, tình riêng vẹn tròn
Mỗi lần trăng ló đầu non
Thì anh lại thấy bồn chồn nhớ thương
Hình em trong buổi lên đường
Như in, như vẽ canh trường mộng mơ
Mỗi lần anh đọc lại thơ
Bâng khuâng không muốn buông tờ giấy trong
Tình em kết lại thành dòng
Chảy vào biển nước của lòng anh đây
Biển Đông sóng vỗ ngày ngày
Nếu tình anh cạn sóng này mới yên
Hôm nay anh nhận được tin
Có con chim én băng miền tìm xuân
Lòng anh hồi hộp bâng khuâng
Nhìn trời trời rộng, nhìn sông sông dài
Nỡ nào tim xẻ làm hai
Nỡ nào hoa nở dang tay dập vùi
Ở đời bao chuyện buồn vui
Thiệt hơn, hơn thiệt, tiến lui, ngập ngừng
Loanh quanh như kẻ lạc rừng
Không mau định hướng thôi đừng trách ai
Sáng ra nhìn thấy sao mai
Thầm khen đất nước, trời mây tuyệt vời
Chiều về tắt anh mặt trời
Đi cùng trăng gió cho đời thêm xuân
"Cũng đành nhắm mắt đưa chân
Mà xem con tạo xoay vần đến đâu"
Trời xanh, xanh biếc một màu
Nói sao hết được buổi đầu gặp nhau
Đã rằng tình nghĩa trước sau
Hãy xin bắc nốt nhịp cầu yêu thương
Đứng trên đỉnh núi mà trông
Núi cao khó lựa bằng không vạn đời
Nếu mà chim đã có nơi
Thì thôi đừng hót những lời nỉ non
Riêng anh chỉ một lòng son
Mong sao cho vẹn, cho tròn tình duyên
Dù cho đò đến trăm miền
Bến thì một dạ không quên đón đò
Sống trên mảnh đất ngoại ô
Nghe tin lành dữ mơ hồ khó tin
Con người chỉ một trái tim
Trăm ngàn mạch quản ngày đêm phập phồng
Nếu rồi tình nghĩa cách sông
Thì anh vẫn giữ tình trong làm người.


ĐỌC THƯ BUỒN
Đọc lại thư em lòng chạnh đau
Thiếu vui mang lại mối tơ sầu
Ai hiểu lòng anh hơn được nhỉ
Dặm trường mai một mối tình sâu

Anh muốn đời em hoàn toàn vui
Đường đi dông tố vẫn không lùi
Anh muốn đời anh như sóng bể
Trào dâng ào ạt mãi không thôi

Ngắm một mảnh trăng ở giữa trời
Thế gian đâu phải một mình ai
Trăng sáng đêm khuya càng thấy sáng
Tình đẹp nên qua chặng đường dài
Đọc lại thư em lòng chạnh đau
Không thấy em vui chỉ thấy sầu
Buồn nhất khi người quên tình nghĩa
Vui sướng khi đời đã hiểu nhau.


THƠ GỬI BẠN
Hai đứa cùng lên một chuyến tàu
Anh sẽ về đâu, em đến đâu
Không biết, nhưng rồi trong tiếng Nghệ
Ngọt ngào ánh mắt mới giao nhau

Nhanh quá, con tàu cứ băng băng
Câu chuyện tâm tình đang dang dở
Em phải vào Thanh, anh ra Bắc
Xa rồi biết có nhớ nhau chăng

Bận quá, anh quên cả tháng ngày
Dở lịch ra xem thấy còn đây
Địa chỉ em yêu, anh bừng nhớ
Viết mấy vần thơ gửi em ngay

Bấy lâu sức khỏe của em sao
Chắc má bồ quân vẫn ửng đào
Học hành tu dưỡng đường đời đẹp
Em đã vươn lên được bước nào?

Anh vẫn ngày đêm rất miệt mài
Dở từng trang sách đón ngày mai
Lý tưởng bao la trời biển rộng
Đời anh là một xánh chim bay

Tình dài giấy hẹp viết sao đây
Thôi hiểu biết nhau thế là may
Hè về hẹn em, ta lại gặp
Anh sẽ kể nhiều chuyện xưa nay.

ANH YÊU
Anh yêu cặp mắt của em tôi
Cặp mắt long lanh rạng ánh trời
Nhìn thấy tương lai đang vẫy gọi
Hoãi bão ước mơ, thắm cuộc đời

Anh yêu tiếng hát của em tôi
Tiếng hát vang ngân vọng núi đồi
Trong đẹp thiết tha tình cảm lớn
Lý tưởng hồng tươi, mãi sáng ngời


VỀ CỬA HỘI
Anh về Cửa Hội buổi chiều thu
Liễu xanh tỏa bóng gió vi vu
Như sông gặp biển dồn thêm nước
Anh thấy lòng anh mát như ru

Anh về Cửa Hội tối trăng thanh
Biển xanh non nước đượm sắc tình
Cặp mắt phóng theo triều cảm xúc
Chỉ tiếc hôm nay vắng bạn tình.


VIẾT CHO EM
Lại một đêm trường anh thức suốt
Viết cho em những dòng thư tạm biệt
Biết nói sao cho hết tình đời
Mà đỉnh cao là độ tuổi đôi mươi

Đừng nhầm lẫn em ơi cuộc sống
Đẹp hôm nay mà quên cả ngày mai
Phải vững lái giữa biển khơi nổi sóng
Dù hôm nay mới từng bước một, hai

Em nhớ thương, hai dòng lệ rưng rưng
Biết làm sao khi anh vội lên đường Lời
Đảng gọi anh sẵn sàng tất cả
Đời đấu tranh đành tạm gác việc riêng

Lập công xong anh sẽ về đất mẹ
Trồng thêm dãy cây, dựng lại ngôi nhà
Cuộc sống ta như buổi đầu mới mẻ
Tình gieo hạt cho cây đời nở hoa.


XA ANH
Em tạm biệt anh, đoạn cuối đường
Thời gian đi truớc nỗi yêu thương
Xa anh, em đứng trông anh mãi
Ánh mắt tình yêu sáng lạ thường.


ANH YÊU
Nhiều lúc anh yêu một nụ cười
Một lời nói nhỏ dính trên môi
Một nét duyên đời ghi trong mắt
Một bông hoa nhỏ của xuân tươi.


NHỚ QUÊ (Tặng X)
Ngọn đèn tỏa rạng đêm khuya
Lòng anh man mác nhớ về quê hương
Nhớ sao giờ phút lên đường
Bắt tay bạn cũ vấn vương tơ lòng
Nhớ người, nhớ biển, nhớ sông
Vần thơ, tiếng hát cha ông lưu truyền
Quê anh gần biển Xuân Yên
Quê em văn hiến, Tiên Điền sử ghi
Nhớ quê giữ trọn lời thề
Bao giờ thành đạt anh về với em.


TẶNG EM (Tặng Q)
Anh đến hôm nay buổi đầu tiên
Gặp em gió nhẹ báo mùa xuân
Yên Thành hai xã liền dải đất
Tình sâu nghĩa lặng muốn so duyên

Anh muốn cây vườn mãi mãi xanh
Để cho hoa nở trái trĩu cành
Anh muốn đời em như giọng hát
Ngân dài vang vọng đủ âm thanh

Anh nhớ ngày xưa tuổi mười hai
Lên lớp sướng vui lúc thuộc bài
Mơ đến Liên Xô cùng Trung Quốc
Nay thấy quê hương đẹp tuyệt vời

Biết đâu tình đẹp tựa trăng thanh
Quê mẹ ấm êm đất Yên Thành
Hay là cách trở bờ mương ấy
Đứng nhìn tít tắp cánh chim xanh

Gặp em gió nhẹ báo mùa xuân
Anh thấy thơ anh giục ghép vần
Ấm cúng buổi đầu vài câu chuyện
Tình sâu nghĩa nặng bén tơ duyên

Hôm nay dù có lắm thác ghềnh
Cách mạng lòng anh vẫn sắt đanh
Rèn luyện cho đời thêm nghị lực
Tin ngày thống nhất đón xuân xanh.

HƯƠNG VỊ  TÌNH YÊU
Đã bao lần anh mơ
Đã bao lần anh ước vọng
Một tâm hồn hơn những vần thơ
Một con người vì lý tưởng say sưa

Không hiểu tự bao giờ
Ánh mắt giao nhau ghi những điều thương nhớ
Không biết tự bao giờ
Mỗi lúc gặp nhau thấy có gì bỡ ngỡ
Muốn nói ra nhiều nhưng chẳng được bao nhiêu

Tất cả hằn sâu, lắng đọng những chiều
Một quyển sách xem chung
Một vần thơ anh viết
Một buổi liên hoan
Một giờ tạm biệt
Nghe có gì lưu luyến bâng khuâng
Chiếc áo mùa đông em quàng, ôi ấm lạ!

Trong thế giới vô biên
Anh đi tìm lý tưởng
Như một nguồn động viên
Em người con gái dịu hiền

Anh muốn nói những điều anh suy nghĩ
Nhưng thời gian tan biến tự nơi đâu
Đêm hôm nay ánh trăng thu vằng vặc
Trước cổng trường anh đứng ngắm em lâu.

Ánh trăng sáng mong cho tình em đẹp
Đời mãi vui “tiền tuyến” nhớ “hậu phương”
Anh sẽ giữ mối tình đầu mới mẻ
Tình bạn bè đồng chí thân thương

Dù ngày mai anh tạm biệt lên đường
Thì vẫn giữ mối tình trong trắng ấy
Hai năm sau biết đâu anh trở lại
Kể hết em nghe những chuyện đường dài

Gần nhau trong gang  tấc
Xa nhau muôn dặm dài
“Các Mác”, “Lê Nin” – hai tập sách
Mãi mãi chung một lý tưởng mà thôi

Anh rất thích màu xanh nước biển
Anh rất mê màu tím thủy chung
Và muốn nhuộm màu hồng cách mạng
Để giữ màu liêm khiết trăng trong

Anh chúc em trẻ khỏe yêu đời
Đạt yêu cầu trong lý tưởng ngày mai
Nhớ đừng quên những ngày thi tốt nghiệp
Anh em mình hẹn sẽ kết tương lai.


TÌNH ĐÔI LỨA
Trăng sáng đêm thu lá nghiêng che
Anh đến gần, em hãy còn e
Bóng dừa ôm trọn tình đôi lứa
Thỏ thẻ lời ai em có nghe?


MỐT TƠ LÒNG
Đi khắp trần gian khắp núi sông
Quê hương mãi đẹp mối tơ lòng
Đời anh nguyện suốt đời chung thủy
Xa nhà – em có nhớ anh không?

Anh đến nhà em đã mấy lần
Hỏi cha, hỏi mẹ thấy phân vân
Biết nói làm sao cho hết ý
Tình nghĩa quê hương đẹp bội phần


THĂM BIỂN
Mỗi lần anh về lại đến thăm
Biển quê ơi sóng bạc vỗ ngàn năm
Sáng hôm nay cuộc đời bừng nở
Bước chân ai bờ cát hãy còn in
Sóng xao động hay lòng anh xao động
Đứng nhìn xa nước biếc tựa mắt em
Nước biển mặn, nếm thử xem
Mặn mà quá em ơi, anh đã hiểu
Tình quê hương cho ánh sáng niềm tin
Một cánh chim bay, làm lòng anh ngơ ngác
Phải không chim, tổ ấm chốn xa xăm…
Anh có biển ru từ thuở bé
Nay có em về đẹp quá biển quê ơi!


BẠN ĐỜI
Gặp nhau chẳng nói lên lời
Xa nhau lại nhớ nụ cười quen quen
Đêm về anh chẳng ngủ yên
Thấy em trong giấc mơ êm mặn nồng
Nhìn suối nhớ buổi qua sông
Về thăm quê mẹ Lam Hồng với em
Đời anh tình giấu trong tim
Riêng chung lý tưởng niệm tin rạng ngời
Từ nay anh có bạn đời
Buồn vui cay đắng ngọt bùi có nhau.


NHỚ NGÀY XA NHAU
Xa em, anh nhớ
Gần em, anh thương
Thấy em, trong cả đêm trường
Ngân cao tiếng hát yêu thương vô bờ

Xa nhau có phải hôm nay
Lòng anh mang nặng nỗi say ân tình
Trăng rằm, giọt nước long lanh
Có em xứ nghệ tiễn anh lên đường
Nắm tay tạm biệt em thương
Gặp em, xin hẹn quê hương Lam Hồng

VẸN TÌNH
Em ơi xuân đến hôm nay
Dang tay mà đón tương lai huy hoàng
Riêng chung sự nghiệp vinh quang
Đẹp như Hồng Lĩng, Lam Giang quê mình
Đời vui như anh bình minh
Bảy hai xuân đến vẹn tình anh em.

SAO?
Sao em rơi nước mắt
Để cho lòng anh đau
Sao buồn khi gặp mặt
Để xa rồi thương nhau


CHUNG MỘT MÁI NHÀ
Tháng hai anh nhớ ngày mồng ba
Nhâm tý về, đón một đóa hoa
Nhẹ cánh bay sâu vào cuộc sống
Cùng nhau xây dựng, một ngôi nhà.

TIẾC THAY
Yêu hoa nên mới tìm hoa
Tuy rằng ít ỏi cũng là biết nhau
Tiếc thay chẳng được bao lâu
Chưa vui sum họp đã sầu chia tay
Những điều suy nghĩ bấy nay
Dẫu chưa nói hết, đã hay ngọn ngành
Bao giờ về lại nước mình
Gặp nhau dành trọn năm canh tâm tình
Xa nhau như bóng với hình
Nhớ bông hoa đẹp tơ tình vấn vương.


NƯỚC MẮT EM
Lúc gần chẳng biết nói năng chi
Xa rồi mới thấy nhớ người đi
Hoa cũng nhòa theo dòng nước mắt
Nhớ người  buồn tủi lúc chia ly

Người thân tiễn biệt về bên ấy
Nước mắt em còn động dưới mi
Tình cảm con người lưu luyến vậy
Nhìn em anh càng nhớ người đi.


NHỚ NGƯỜI YÊU
Cơm xong cùng bạn dạo bước chơi
Hoàng hôn đỉnh núi rực ánh trời
Đường vắng nhà bên bà ru cháu
Vọng vào rừng núi tiếng à ơi
Bổng nhớ người yêu hồng đôi má
Thấy lá vàng rơi em khẽ cười
Thả hồn theo gió nơi đất bạn
Ta bước nhẹ nhàng rất thảnh thơi.


CẢM ƠN EM
Cảm ơn em cho mượn sách này
Càng xem, càng đọc thấy càng hay
Yêu hờ trinh nữ trong mơ mộng
Chẳng uống rượu nồng mà vẫn say

Em đòi anh lấy sách chiều nay
Anh cố giữ xem, em có hay
Anh ngâm, anh ngợi thêm một tối
Anh sợ em hờn, phải trả ngay

Cảm ơn em cho mượn sách này
Phải chăng trời đất cũng vần xoay
Khi nào thong thả anh kể lại
Em nghe câu chuyện mộng hồn bay


TẶNG EM
Em còn nguyên vẹn tâm hồn
Sao em vội giấu nỗi buồn cùng ai
Làn da thoang thoảng hương nhài
Long lanh ánh mắt sao mai giữa trời
Hoa ghen, em nhoẻn miệng cười
Mây ghen, mái tóc tuyệt vời tung bay
Làm ai ngay ngất, ngất ngây
Khắc sâu nỗi nhớ những ngày bên nhau


MỘNG HỒN BAY
Người có nhớ không, một hẹn này
Hẹn rằng, sẽ kể mộng hồn bay
Bây giờ thu hết đông lại tới
Bao giờ người mới thong thả đây?

Em chờ nghe chuyện mộng hồn bay
Như là chờ nếm thứ rượu cay
Rượu cay tình mặn đời trắc ẩn
Đời thật có không “mộng hồn bay”?


LỖI HẸN
Lỗi hẹn với em tự bấy nay
Hèn nào chả thấy lá vàng bay
Đông đến buồng không sao lạnh quá
Hôn em trong mộng vẫn nồng say

Anh biết em mông đã bao ngày
Nồng cháy như chờ nếm rượu cay
Rượu cay có thật tình duyên ấy
Anh vẫn chờ đây em có hay

Anh muốn em dâng một nụ cười
Một hôn nhè nhẹ dính trên môi
Nhưng sao vẫn thấy xa cách quá
Chắc hẳn anh mong chẳng được rồi

Anh thấy mắt em đã đẳm say
Mối tình cũ mới, chẳng ai hay
Anh còn quá bận chưa đến được
Lửa tình còn đó khói còn bay

Em trách anh hoài anh chịu vậy
Trái còn chưa chín ở trên cây
Quả em muốn nếm đừng lắc cội
Thực lòng anh đến giúp một tay.


TÓC EM
Tóc em dầy
Làm anh bịn rịn
Tóc em xanh
Làm anh đắm say
Hương bay từ mái tóc
Thoang thoảng tựa hương nhài
Anh không dám đến gần
Sợ làm em mắc cỡ
Mà đứng mãi đằng xa
Ngắm hoài mái tóc hương bay.


QUÊ EM
Quê em anh đến, sáng mùa xuân
Thấp thoáng đường xa cứ tưởng gần
Xe đậu đầu làng, hoa gạo đỏ
Vào nhà hương bưởi ngát quanh sân

Họ hàng con cháu với người thân
Một nắng hai sương kiệm lại cần
Đổi mới thời nay đời còn khác
Đầy bồ thóc lạc thỏa lòng dân.


NỤ HÔN MÔI
Anh say vì một nụ hôn môi
Ngây ngất mắt em chớp chớp rồi
Đầu lưỡi chạm vào môi thắm đỏ
Tim run lên nhảy nhót liên hồi

Ai nghe được hai người tình tự
Phút lặng im tay xiết chặt rồi
Trong cuộc đời bao lần có được
Nụ hôn thầm ấm áp trên môi.


MÃI SONG ĐÔI
Tôi yêu mái tóc của em tôi
Mái tóc xanh đen điểm bạc rồi
Mới đó đã qua thời tuổi trẻ
Thời gian lặng lẽ nhẹ nhàng trôi
Biết bao thử thách đời từng trải
Mặn đắng chua cay lẫn ngọt bùi
Chồng vợ nghĩa tình càng quyến luyến
Trăm năm duyên phận mãi song đôi.


ẤM CHÈ
m chè em biếu hôm nao
Thơm ngon, ngọt chát thấm vào lòng anh
Ấm chè nên nghĩa nên tình
Giấu riêng trong trái tim mình mà thôi
Em ơi anh đã hiểu rồi
ở đời đâu dẽ kết đôi nhân tình
Hẹn em một tối trăng thanh
Cùng nhau trao trọn mối tình hồi xuân


TAY EM
Đừng thấy tay nóng mà mừng
Tim em còn quá lạnh lùng đó thôi
Bàn tay dịu mát thì vui
Tình em nhảy múa bồi hồi trong tim
Mỗi lần anh nắm tay em
Như truyền hơi ấm những đêm đông về.


ÁNH MẮT
Mỗi lần ánh mắt trao nhau
Tình như hoa nở, in sâu trong lòng
Tim anh rạo rực vô cùng
Mắt em tỏa sáng một vùng mộng mơ
Vắng em anh những mong chờ
Nhớ đôi mắt sáng mà ngơ ngẩn tình
Bao giờ em đến cùng anh
Tình trong ánh mắt để dành cho nhau.


THẦM YÊU
Hồi xuân tình nghĩa đôi ta
Nghe ra cũng đã mặn mà nồng say
Gần nhau trong một tầm tay
Mà sao cách trở riêng tây hở trời
Buồn vui cũng một kiếp người
Hồi xuân cũng được một thời mà thôi
Hãy cùng mớm chặt đôi môi
Cho tan biến hết sự đời buồn lo
Thầm thì tâm sư nhỏ to
Tình riêng đã gửi đã cho ít nhiều
Em ơi anh đã thầm yêu
Kiếp này có muộn kiếp sau xin đền.


NGÓN TAY ÂN TÌNH
Áo anh rách hở da lưng
Em khuyên mấy bạn ngập ngừng chưa thay
Có rách thì anh mới hay
Làm sao biết được ngón tay ân tình
Đêm nằm mơ mộng linh tinh
Ô hay em vẫn bên mình đó sao?
Tỉnh ra có thấy đâu nào
Thấy trên song cửa trăng vào đòi thơ
Anh ngồi tiếc ngẩn tiếc ngơ
Ngón tay ai vẫn động hờ sau lưng.


HOA QUỲNH
Hoa quỳnh anh ngỡ là em
Trong đêm anh muốn ngắm xem một mình
Nụ hoa hé nở xinh xinh
Nhụy hoa thoang thoảng hương tình bên anh
Đắm say bởi tại hoa quỳnh
Tơ duyên vương vấn chúng mình với nhau
Dưới trăng hoa nở trắng phau
Say hoa như phải lòng nhau giữa thì
Em ơi đừng chớp hàng mi
Mưo màng đôi mắt mỗi khi anh vào
Cây quỳnh tựa bóng cành giao
Như em âu yếm ấp vào lòng anh
Hoa quỳnh đã nở tàn canh
Thì em cũng đã cùng anh trọn tình.


ANH BUỒN
Đêm qua anh dạo một mình
Bâng khuâng, man mác bóng hình lặng im
Trăng buồn bởi áng mây đen
Anh buồn bởi lẽ vắng em đi cùng
Trời cao trời rộng mênh mông
Vắng em anh thấy trống không cõi lòng
Bao giờ mới đươc thong dong
Dắt tay em, để trăng lồng bóng nhau.


ĐỜI THỰC
Tóc em đã điểm hoa râm
Tình anh cũng đã đầm đầm sương thu
Than ôi, duyên kiếp ngàn thu
Tình yêu trong mộng mịt mù biển khơi
Đời thực mới đẹp em ơi
Đến bên nhau mà nói lời yêu thương
Thôi đừng thẹn bóng trong gương
Nhìn qua ánh mắt đã tường lòng nhau
Má kề môi sát hồi lâu
Đắm say ngây ngất đáy sâu ngập tình
Tơ duyên vướng víu vô hình
Gỡ ra cho được biết mình còn không.


EM HÁT
Ngồi nghe em hát hôm nay
Anh say như thể những ngày thanh xuân
Vọng xa giọng hát trong ngần
Thấm sâu từng chữ từng vần thơ anh
Tóc em còn ngát màu xanh
Nụ cười son trẻ, ngọt lành lời ca
Đẹp thay tình của đôi ta
Ngày càng thắm đượm mặn mà nồng say
Tự hào có buổi hôm nay
Rượu bia chưa uống đã say tình người
Giọng em trầm bổng, tuyệt vời
Âm vang trong một khoảng đời của anh.

LÚM ĐỒNG TIỀN
Anh yêu cái núm đồng tiền
Làm duyên trên má dịu hiền của em
Miệng cười vui vẻ dịu êm
Long lanh ánh mắt đẹp thêm má đào
Mỗi lần má lúm xinh sao
Không hoa mà thấy ngọt ngào hương thơm
Ước gì anh được gần em
Để hôn cái lúm đồng tiền anh yêu.


TẶNG BỐN CÂU THƠ
Tặng em tặng bốn câu thơ
Câu thương, câu nhớ, câu chờ, câu mong
Hồi xuân gặp buổi thong dong
Cho tình thắm lại cho lòng say mê
Thương em công việc bộn bề
Nhớ em mỗi sáng đi về cùng anh
Chờ em kể rõ ngọn ngành
Mong em giữ trọn mối tình hồi xuân


ĐÓN EM VỀ (Tặng vợ)
Anh yêu em qua bến đò ngang
Mỗi bận em về, anh lại sang
Anh nguyện làm cây xanh Hồng Lĩnh
Để em làm sóng biếc Lam Giang
Ôi đẹp quá quê hương Nghệ Tĩnh
Rất nên thơ và rất đỗi dịu dàng
Anh đắm say sẵn sàng quyết định
Đón em về trên chuyến đò nganh


MÀU TÍM
Anh yêu màu tím Huế
Trên áo dài em mang
Sao nhìn em trẻ thể
Tưởng như mùa xuân sang

Ôi màu tím dịu hiền
Trong giây phút thần tiên
Lúm đồng tiền trên má
In đậm nụ cười duyên

Trước cổng nhà mới xây
Hoa xoan tím rơi đầy
Ngập ngừng chân em bước
Tà áo tím tung bay

Lả lướt em đi về
Khiến lòng anh đam mê
Bước chân em nhè nhẹ
Cho hồn anh bộn bề

Anh theo dõi bóng em
Tim tím màu màu dịu êm
Đẹp như cô gái Huế
Đã yêu rồi yêu thêm.


TÌNH YÊU
Anh đến thăm em một buổi chiều
Má hồng, môi thắm, dáng hơi kiêu
Ngon quá, ngọt ngào và mộng mị
Cùng nhau tận hưởng phút giây yêu

Tình trong những lúc trao duyên ấy
Mơ màng trên cặp mắt em tôi
Vòng tay ân ái không giữ nổi
Trái tim yêu vội đập liên hồi

Hôn đi em, hôn lả hôn lơi
Cho ngực kề ngực, môi kề môi
Cho hai nửa mảnh đời dính lại
Cho vòng tay xiết chặt không thôi

Nhanh lên em đời đang nở hoa
Tuổi tứ tuần vùn vụt trôi qua
Còn kịp chán, hồi xuân đẹp quá
Yêu đi em, yêu đậm yêu đà

Yêu cho ngây ngất cuộc đời riêng
Đã thế rồi, em ơi đừng ngại
Về già còn biết có thiêng liêng

Nắm tay em không rời nửa bước
Nhưng thời gian buộc phải chia ly
Để lại nhớ và lòng mong ước
Trong thơ anh, tình thật diệu kì.


SAY EM
Gặp em một buổi chiều đông
Bổng nhìn thấy má em hồng quá thôi
Tóc xanh rẻ thẳng đường ngôi
Long lanh ánh mắt làn môi mỉm cười
Nét duyên đẹp quá em ơi
Trên đời có được mấy người như em
Ngất ngây giây phút lặng im
Anh say em quá trái tim đập dồn
Chiều anh, em tặng nụ hôn
Mà như hai đứa tâm hồn liền nhay
Thời gian sao nỡ qua mau
Nhanh lên đừng để kiếp sau đợi chờ
Em là nguồn suối mộng mơ
Cho anh viết chọn bài thơ duyên tình
Hồi xuân em đẹp em xinh
Nên anh vương víu tơ tình với em
Đêm nằm trong giấc mơ êm
Thấy em chung một gối mềm cùng anh
Bao giờ thức suốt năm canh
Dưới trăng anh kể ngọn ngành anh nghe


XA NHAU
Sắp tới xa em anh buồn thay
Không còn được ngắm mỗi sáng ngày
Không được hôn em bằng ánh mắt
Không còn rạo rực lúc cầm tay

Em ơi đừng giận đừng ghét anh
Hãy đến bên anh trao chút tình
Cho anh bớt nỗi buồn xa cách
Cho tình đời mãi mãi thêm xanh

Xa nhau mới biết yêu nhau lắm
Lòng những bâng khuâng muốn gặp nhiều
Để nói bao điều yêu say đắm
Cho đời vơi bớt nỗi cô liêu.


NỖI NHỚ
Chưa thấy xa em anh đã buồn
Bồn chồn nhớ mãi những nụ hôn
Tất cả để dành ngày gặp mặt
Cho tình tràn ngập buổi tân hôn

Xa rồi anh nhớ giọng hát hay
Nhớ câu tình tứ nói bằng tay
Nhớ ly nước, mát tâm can ấy
Nhớ hết những gì anh đã say

Dẫu mai đây không gặp mỗi ngày
Không cùng em xem chỉ tay
Tất cả đều ghi vào ký ức
Mỗi đêm về đẹp giấc mơ say

Nỗi nhớ dành cho ngày gặp mặt
Lại hôn nhau ngập mối tình riêng
Tình giữ tròn đến ngày nhắm mắt
Dẫu xa rồi tình mãi thiêng liêng

Đời anh không thể thiếu em được
Một phút thôi cũng toại nguyện rồi
Phải lòng nhau chẳng ai ràng buộc
Như bóng hình, say kiệt sức thôi

Khi đã yêu không cần phải nói
Dẫu kề bên vẫn thấy xa xăm
Một ánh mắt, một nụ hôn trao vội
Cũng trở thành tình nghĩa trăm năm.


NHỚ EM
Em đi nghỉ mát Sầm Sơn
Thả hồn theo sóng rập rờn biển xa
Ở nhà anh nhớ thiết tha
Bâng khuâng đi lại vào ra thẫn thờ
Nhớ hòn Trống Mái nên thơ
Nhớ đền Độc Cước trên bờ biển xanh
Giã Tràng xe cát không thành
Tình anh chắc cũng tan tành khói mây
Còn gì phải nhớ nữa đây
Cứ vui để thỏa những ngày gian lao
Biển xanh đất rộng trời cao
Thả hồn theo sóng dạt dào ngày đêm
Ước gì anh được bên em
Để cưỡi lên sóng cùng xem cảnh người
Nắng hè du khách vui chơi
Sầm Sơn biển tắm, biển bơi tuyệt vời
Mấy khi được thỏa sự đời
Vui cho thỏa thích hết thời còn đâu
Nhớ em mơ suốt canh thâu
Mong em về sớm giải sầu lòng anh
Mơ nhiều những mộng chẳng thành
Đời là thế ấy cũng đành vậy thôi
Trời kia đã định số rồi
Em ơi biết nói những lời gì đây
Về rồi xiết chặt vòng tay
Mà hôn bù cả những ngày xa nhau.


NGẮM DỪA XANH
Ta về Hoằng Hóa ngắm dừa xanh
Cây cao bóng mát lá thanh thanh
Có phải dừa xanh mang nặng quả
Như nặng tình nặng nghĩa quê anh

Dòng sông nhỏ quanh làng, ôi mát rượi
Dãy dừa xanh soi bóng, đứng hiên ngang
Có những đêm bên em, anh xao động
Gió đùa vui làm cho sóng trăng tan

Ta chưa đến nơi góc biển, chân trời
Ta chưa lên nơi Sao Hỏa, Sao Mai
Mà đến đây đời vui say đất bạn
Ngắm dừa xanh nhìn thấy ngọn tương lai.


MỘNG ÊM
Ngày nào anh cũng ngắm nhìn em
Như say như nghiện những chiều êm
Lồng ngực phồng cao đầy nhựa sống
Dịu dàng mát rượi ánh trăng đêm

Anh muốn dâng em một nụ hôn
Trên làn môi đỏ đỏ như son
Sao em vô tình lơ đãng thế
Để lại trong anh giọt lệ buồn

Bao giờ anh đến được bên em
Để tỏ cùng em những nỗi niềm
Duyên phận ái tình tràn nhựa sống
Của đời anh những giấc mơ đêm


YÊU EM
Thanh thoát em tôi mặc áo hồng
Mắt trong môi đỏ ngực căng phồng
Cái nét xuân tình ngon ngọt thế
Mê mệt lòng anh, em biết không?
Trong mơ thấy em hôn lên má
Tỉnh dậy hóa ra giấc mộng hồng
Trẻ mãi không già em đẹp quá
Yêu em anh chỉ để trong lòng.


ĐỨA EM XINH
Mấy năm gần gũi cứ làm thinh
Xa rồi mới nhớ đứa em xinh
Em ơi, mắt em lung linh thế!
Anh muốn bên em kể chuyện tình


ĐỌC THƠ EM TẶNG
Người đẹp chữ viết cũng thanh
Đọc thơ em tặng làm anh ngỡ ngàng
Cảm ơn em có lòng vàng
Đẹp duyên, đẹp nết, giỏi giang việc nhà
Thơ em như một bài ca
Nặng tình, nặng nghĩa, thiết tha vô cùng
Anh ngồi ngẫm nghĩ mông lung
Nhớ em, vui đọc thơ chung mỗi ngày…
Không ngờ em biết thơ hay
Đọc đi, đọc lại mà say lòng người
Mong em tươi mãi nụ cười
Cho anh gửi chút tình đời cùng em


EM VẮNG
Anh đến thăm em một buổi chiều
Lối vào nơi ấy sỏi hơi nhiều
Chợ tạm hai bên lều che tạm
Em vắng, anh buồn đứng đăm chiêu
Bể bơi ngâm nước im lìm thế
Râm bụt trước nhà cảnh liêu xiêu
Anh tưởng đến đây vui ước hẹn
Ai ngờ tan biết hết niềm yêu.


NHỚ VỀ QUÊ MẸ
Ba giờ cất bước ra về
Năm giờ đã đến bến xe xếp hàng
Tỉnh say giấc ngủ mơ màng
Nhớ về quê mẹ bàng hoàng lòng anh
Sông Lam vẫn giữ màu xanh
Núi Hồng vẫn đẹp như tranh bốn mùa
Em ơi giữ trọn tình xưa
Giờ xa anh vẫn say sưa yêu đời.


CÀNH MAI
Trẻ đẹp như em tựa cành mai
Lá xanh, hoa trắng mãi không phai
Thi sĩ ngắm hoài không dám hái
Để say trong mộng mới lâu dài.


ĐỂ TRONG TIM
Nhân ngày hai mươi tháng mười
Tặng em những đóa hoa tươi nhất đời
Biển tình có lúc đầy vơi
Bên em anh muốn nói lời nỉ non
Đời em nay hãy còn son
Chúc em trẻ mãi, giữ tròn tuổi xuân
Cuộc đời đẹp tựa vầng son
Em ơi giữ lấy cho tròn nghĩa nhân
Say rồi mà cứ lặng im
Chi bằng cứ để trong tim mỗi người.


QUA ĐƯỜNG THẤY EM
Hôm nay anh đi qua đường
Thấy em ngồi lặng trước gương một mình
Quán thuê áo cưới xinh xinh
Cắt tóc, uốn tóc, tâm tình với ai?
Anh vui hái được nụ cười
Trên môi người đẹp nói lời mến thương
Ai làm cho má em hường
Cho môi em đỏ, cho tường nét xuân
Ánh mắt như có phép thần
Dẫu xa vẫn thấy như gần bên nhau
Anh xin gửi nụ hôn đầu
Vào nơi ánh mắt thẳm sâu tình đời
Muốn dừng xe lại quán chơi
Mà sao e ngại rối bời lòng anh
Anh mong có một ngày lành
Cùng em tâm sự ngọn ngành tình ta
Đời em phơi phới như hoa
Thơ tình anh viết ngợi ca suốt đời.


MÃNH LIỆT HƠN
Anh ngắm em ngắm hoài không chán
Tim phập phồng, ánh mắt long lanh
Nụ cười tươi, thanh thanh vầng chán
Tóc xanh đen, giọng nói ngọt lành

Xa rồi em anh lại ngóng trông
Ôm mộng đời, em có biết không?
Gần chưa vui, đã buồn cách biệt
Phải lòng nhau trống vắng vô cùng

Anh thật lòng em còn e ngại
Nên cứ xa, xa mãi em ơi
Anh nén lòng kiên trì chờ đợi
Cái phút giấy ngây ngất tình đời/

Cũng tại anh gửi bài thơ ấy
Nói những điều mà anh đắm say
Ngờ đâu em hớ hênh đến vậy
Ôi thôi rồi thơ hết trao tay

Tim vẫn ấm mối tình thuở ấy
Mãnh liệt hơn giây phút bên nhau
Để xa rồi chẳng còn áy náy
Bởi chút tình gây vết thương đau.


GẶP TIÊN GIÁNG TRẦN
Lần đầu anh được nhìn em
Sướng vui như được gặp tiên giáng trần
Long lanh ánh mắt tuyệt trần
Nụ cười xuân đến dễ gần dễ thương
Giọng em ngọt lịm như đường
Làm anh say đắm vấn vương tơ lòng
Tự bao giờ em biết không
Anh thương, anh nhớ, anh mong em hoài
Hôm nay và cả ngày mai
Đời vui như đã có ai yêu mình
Cũng vì em đẹp em xinh
Em duyên em dáng nên tình anh say
Ước gì được xiết bàn tay
Hôn em, ôm chặt tình ngây vào lòng.


TÌNH EM
Năm mới mừng anh tuổi năm mươi
Tình em trong sáng tựa vàng mười
Anh vui, anh sướng nào ai biết
Giữ kín tình em trọn kiếp người


VỊ HÈ
Gặp em một buổi trưa hè
Gió lay tà áo mỏng che thân ngà
Làn da em quá nõn nà
Lonh lanh ánh mắt la đà tình anh
Bồng bềnh mái tóc em xanh
Miệng cười tủm tỉm, ngọt lành môi son
Giọng em thánh thót nỉ non
Thoáng nghe mà đã ngọt ngon đáy lòng
Nét mày thanh mảnh uốn cong
Mồ hôi thấm ướt má hồng hòng say
Vị hè vừa nóng vừa cay
Ngắm em quên hết những ngày nắng nôi.



CHỚM HÈ
Hoa xoan rụng tím đường làng
Cành bàng trơ trụi vội vàng nẩy xanh
Xa dần cái tiết Thanh minh
Chớm hè sen đã vươn mình ngoi lên
Loa kèn nở rộ trước hiên
Thoáng trông cây lựu đương nhen lửa hồng
Xuân qua còn vướng tơ lòng
Sang hè mong gió nồm đông thổi về
Em ơi ngày tháng đề huề
Đã say thì hãy tìm về với nhau
Xuân qua hè nối tiếp sau
Đời người có hạn biết đâu mà chờ
Xa rồi anh tiếc ngẩn ngơ
Nên hè mới chớm đã mơ bao điều
Làm người từ độ biết yêu
Lòng anh phơi phới như diều căng dây
Chớm hè hay chớm làn mây
Vi vu diều sào, ngất ngây tình người.


DUYÊN NÀY CHO NHAU
Trời cho em cái duyên thầm
Dắt con dạo phố, khách thầm chị em
Hoa khôi ai chẳng ngắm nhìn
Riêng anh đã gửi niềm tin từ đầu
Cũng đừng đợi đến kiếp sau
Anh em mới hiểu biết nhau tận lòng
Tim em tươi trẻ thắm lồng
Làm anh ngây ngất phải lòng từ đây
Tình người có lúc vơi đầy
Em ơi dành chút duyên này cho nhau
Thời gian vùn vụt qua mau
Chỉ còn kỉ niệm ban đầu là nguyên
Đời vui đâu chỉ bạc tiền
Có tình, có nghĩa là tiên trên đời.


CON MẮT
Anh yêu con mắt lá răm
Bởi đôi mắt ấy đáng trăm quan tiền
Anh yêu con mắt hạt huyền
Lung linh mắt ấy đẹp duyên tinh đời
Anh yêu con mắt hơn người
Ngàn năm biết nói những lời yêu thương
Nhìn vào mắt ấy soi gương
Lòng anh say đắm vấn vương tơ tình
Xa rồi đôi mắt em xinh
Còn lưu trong ấy, bóng hình anh không?


EM BUỒN
Tóc rối bơ phờ mặt kém tươi
Mắt buồn không chớp, miệng ngưng cười
Còn chi nữa những lời tâm sự
Của phút giây ngây ngất với đời

Trưa nắng riêng hai trong quán nhỏ
Thở dài nghe thấy tiếng tim rơi
Sao em buồn thế, em buồn thế
Anh cũng buồn theo hết nói cười


TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG
Bà lo tần tảo chục năm ròng
Chăm sóc nâng niu phụng dưỡng ông
Tình vợ nghĩa chồng sao kể xiết
Mất ăn, mất ngủ, vẫn bền lòng
Tim đau, trí nhớ dần dần giảm
Ốm nặng, nằm lâu cố gắng trông
Có phải tám hai trời định số
Ông đi, bà ở nhớ vô cùng.


THUNG LŨNG TÌNH YÊU
Bốn bề rừng núi bao quanh
Ở giữa hồ nước trong xanh dịu dàng
Mộng mơ thông đứng xếp hàng
Cho anh tâm sự cho nàng ái ân
Thông dày dịu mát bóng râm
Thông reo lẫn tiếng rì rầm lứa đôi
Tình yêu – thung lũng đây rồi
Như mơ, như thực bồi hồi lòng ta
Vẳng nghe có tiếng chim ca
Hay chim từ Bắc bay sà vào đây
Anh ngồi như ngất như ngây
Choàng tay ghế đã nhớ ngày bên em.


ĐẢO SƠN TINH
Đến đảo Sơn Tinh nhớ chuyện tình
Vua Hùng kén rể cho con mình
Sơn tinh toại nguyện làm phò mã
Dâng núi lên cao tránh Thủy Sơn

Đảo Sơn Tinh nổi lên ngày ấy
Đến bây giờ vẫn thấy cao xanh
Bạch đàn vươn thẳng rung rinh lá
Ra về em có nhớ Sơn Tinh.


KHOANG XANH SUỐI TIÊN
Một vùng đồi núi mênh mông
Trên cao mây lượn dưới dòng suối tiên
Ta vào ngắm cảnh thiên nhiên
Tưởng như lạc đến động tiên thiên đường
Hoa rừng hương hãy còn vương
Mượt mà suối chảy hơi sương mờ mờ
Bên em anh tưởng đương mơ
Nhập vào tiên cảnh không ngờ mê say
Tâm hồn không cánh mà bay
Cùng em lượn khắp rừng cây một vòng
Dưới kia du khách quá đông
Ô tô kín bến bao dòng người qua
Bổng nghe có tiếng chim ca
Giật mình anh mới tìm ra lỗi về


MỪNG EM
Mừng em du ngoạn trở về
Gặp nhau sung sướng bạn bè đông vui
Bún ốc quen tự lâu rồi
Rượu bia chạm cốc bồi hồi lòng anh
Bao nhiêu kỷ niệm ngọt lành
Vẫn ghi, vẫn nhớ, vẫn dành cho nhau
Cuộc đời vui mãi về sau
Tâm hồn bay bổng bay mau cùng người
Chúc em mãi mãi yêu đời
Luôn rèn sức khỏe cho người tuổi xuân.


MỪNG SINH NHẬT
Năm nay vừa tròn bốn mươi
Mà em trẻ đẹp như hồi thanh xuân
Thơ anh viết tặng mấy vần
Mừng ngày sinh nhật góp phần vui chung
Cuộc sống phong phú vô cùng
Như con thuyền nhỏ vẫy vùng biển khơi
Mong em mãi mãi yêu đời
Sống vui, sống khỏe thảnh thơi mọi bề
Thủy chung tình nghĩa bạn bè
Gia đình hạnh phúc đề huề hơn xưa
Sao anh cứ thích làm thơ
Tặng người trẻ đẹp hững hờ lặng im.


DẠT DÀO TÌNH EM
Nhân ngày phụ nữ Việt Nam
Vần thơ lục bát anh làm tặng em
Thư thư em thử đọc xem
Tình anh đằm thắm thơ đem làm quà
Thay vì ngàn vạn đóa hoa
Thay vì tất cả bài ca ân tình
Mong em ngày một thêm xinh
Trẻ trung ánh mắt lung linh yêu đời
Con ngoan nhà rộng tuyệt vời
Hát ca, nhảy múa cho đời vui thêm
Việc nhiều chẳng quản ngày đêm
Gia đình hạnh phúc ấm êm mọi bề
Phong trào quần chúng say mê
Khó khăn vất vả chẳng hề kêu ca
Ông bà con cháu một nhà
Tình làng nghĩa xóm mặn mà thiết tha
Đời đẹp như một bông hoa
Tỏa hương thơm ngát đậm đà biết bao
Hôm nay rất đỗi tự hào
Đón ngày phụ nữ dạt dào tình em


MÀU TÍM EM MANG
Anh yêu màu tím em mang
Như cô gái Huế dịu dàng thiết tha
Sông Hương, núi Ngự bao xa
Ngắm em nhớ chợ Đông Ba thuở nào
Lần đầu nghe tiếng ngọt ngào
Những có gái Huế mời chào bán mua
Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ
Gió nâng tà áo đợi chờ nhẹ rung
Em mang màu tím thủy chung
Cho ai say đắm tận cùng tình ai
Bồi hồi một buổi sớm mai
Vắng em áo tím cho ai hững hờ.


TÌNH  HỜ
Thơ gửi đi tình không thắm lại
Nỗi buồn riêng khắc khoải trong đời
Câu thơ đành bẻ làm đôi
Nửa anh cố giữ, nửa thời đem chôn
Kiếp sau hồn có gặp hồn
Hai ta sẽ nối cho tròn tình xưa
Nhược bằng chỉ một giấc mơ
Anh đành vĩnh biệt tình hờ từ đây.


BÀI THƠ DỨT TÌNH
Thơ tình chỉ tặng em thôi
Sao em nỡ để cho người ta xem
Tự em vò nát tim em
Làm anh tan mộng ngày đêm gối đầu
Vầng trăng trìm tận đáy sâu
Sóng xô mặt nước còn đâu mà tìm
Bây giờ không dám gần em
Thơ tình anh viết anh xem một mình
Bao giờ về đến thiên đình
Thì ta ôn lại mối tình ngày xưa
Yêu nhau biết mấy cho vừa
Rẻ nhau ngày tháng nắng mưa nhạt mờ
Cuộc tình như một giấc mơ
Rốn ngồi viết cạn bài thơ dứt tình.


TÌNH ĐỜI
Em ơi!
Dòng đời trôi chảy
Như bông hoa
Nở rồi tàn
Đến một ngày kia
Quỹ thời gian có hạn
Đời hết mộng tan
Nhưng tình đời lưu luyến
Trong lòng người mãi mãi không phai.


QUÀ SINH NHẬT
Mừng em sinh nhật hôm nay
Lòng anh phấn khởi như ngày còn xuân
Buồn vui muôn nỗi xa gần
Có em – anh sướng trăm lần em ơi!
Tình yêu tô đẹp cuộc đời
Anh – em say đắm một thời trần gian
Kiếp này hạnh phúc giao hoan
Kiếp sau vẫn giữ phượng loan một nhà
Mừng em sang tuổi bốn ba
Anh xin dâng trọn món quà tình yêu.


THƠ TÌNH
Thơ tình anh viết tặng em
Để khi thác xuống em xem đỡ buồn
Em ơi nhớ mãi nụ hôn
Suốt đời lưu luyến trong hồn đôi ta
Dẫu khi đời dứt lời ca
Buồn tênh như nhạc đám ma não nùng
Tình ta vẫn sống ung dung
Bằng thơ anh viết hết lòng vì em
Gió êm lay động bức rèm
Ánh trăng nhảy múa trên thềm gạch hoa
Thơ tình viết tự hôm qua
Đêm nàng trăng mới cùng ta tự tình.


TRI ÂM
Vươn tay hái một bông hường
Chạm vào gai sắc vết thương nhớ đời
Biết đâu hợp với duyên trời
Hoa kia lại hóa thành người tri âm.


CHIỀU SAY
Bên em tâm sự chiều nay
Anh như đứa trẻ cái ngày còn thơ
Em như người mẹ hiền từ
Ái ân chiều chuộng đến vừa lòng anh
Bao la đất rộng trời xanh
Tưởng như chỉ có chúng mình với nhau
Bỏ quên giận ghét, buồn đau
Phút giây hạnh phúc ngàn sau vẫn còn
Mơ màng trao một nụ hôn
Âm dương hòa hợp tâm hồn cao bay
Lâng lâng một buổi chiều say
Nâng niu âu yếm trên tay bông hồng.


HƯƠNG TRỜI
Em còn thơm ngát hương trời
Làm anh say đắm như thời thanh xuân
Mến nhau thì hãy đến gần
Trao nhau một nụ hôn thầm thật sâu.


TRÁCH EM
Suốt ngày cửa đóng then cài
Để anh chờ đợi ở ngoài mãi sao
Nhà tầng kín cổng tường cao
Mỗi lần tìm gặp ra vào khó khăn
Thật lòng anh rất băn khoăn
Thấy em thay đổi làm ăn phát tài
Tình phường nghĩa phố nhạt phai
Chỉ lo mình chẳng biết ai trên đời
Bâng khuâng nhớ lại một thời
Khó khăn vất vả lắm người mến yêu
Giờ đây của lắm tiền nhiều
Mà sao em lại quên điều thề xưa
Giàu sang thì cũng bằng thừa
Nếu không tình  nghĩa không vừa lòng nhau
Ở đời chẳng dấu được đâu
Yêu người người mới mếm yêu đến mình.


MÃI ẤM ÊM
Lần thứ bốn lăm sinh nhật em
Dịu dàng như một buổi chiều êm
Quà anh gửi tặng bài thơ mới
Nào biết nhận về em có xem
Anh đã tin em từ dạo ấy
Tình trao rồi những muốn trao thêm
Cầu trời khấn Phật cho em khỏe
Để giữ tình ta mãi ấm êm.


LÀM VUA
Em làm hoàng hậu anh làm vua
Một phút huy hoàng đã sướng chưa
Mũ mão cân đai oai đến thế
Làm vua chụp ảnh thật như đùa.


BẮT TAY TIỄN CHÀO
Chiều nay tạm biệt em rồi
Cửa Lò sóng vỗ bồi hồi lòng anh
Ra về nhớ nước trè xanh
Nhớ em phục vụ cơm canh mối ngày
Rượu bia chưa uống đã say
Cá tôm đặc sản khéo tay em bày…
Bao điều nhớ nữa chiều nay
Dồn vào trong cái bắt tay tiễn chào
Gió còn vút ngọn phi lao
Sóng vào trong giấc chiêm bao dạt dào
Ra về lòng những ước ao
Bao giờ có dịp lại vào thăm em.


GỬI TẶNG BÀI THƠ
Đường về Đồng Hới nắng hây
Xe chạy bon bon cát bụi bay
Một buổi đường dài nghe đã mệt
Dừng xe nghỉ lại bữa trưa này
Cô em khách sạn xinh tươi quá
Dám cạn cùng anh chén rượu đầy
Anh nắm tay em, anh nói nhỏ
Ra về gửi tặng bài thơ này.


ĐÊM TUẦN CHÂU
Cùng em dạo cảnh Tuần Châu
Đêm nay ánh điện rực màu quanh ta
Những tia nước mắt phun xa
Càng thêm sôi động đường ra lối vào
Bên kia nhạc nước rì rào
Muôn màu muôn sắc như sao trên trời
Vào khu cá sấu, cá voi
Càng thêm lạ mắt người coi đông dần
Nơi đây nghỉ dưỡng tuyệt trần
Một khoảng trời rộng, tinh thần thêm vui
Dập dìu du khách tới lui
Tuần Châu chia sẻ ngọt bùi đêm nay
Gái trai tay nắm chặt tay
Bên em anh cũng mê say quá rồi
Tuần Châu ơi! Tuần Châu ơi!
Lưu bao kỷ niệm cho người đến thăm.


ĐỌC THƠ KIỂU
Sáu mươi ngồi đọc thơ Kiều
Thẳm sâu tình hiếu bao điều oái oăm
Cuộc đời lưu lạc bao năm
Bên tình bên hiếu biết làm sao đây?
Hồng nhan bạc mệnh xưa nay
Mua vui biết đã trao tay bao người
Bao giờ mới hết cuộc đời
Chuyện tình để lại cho người mai sau
Trải qua trăm đớn ngàn đau
Đạm Tiên kiếp trước, kiếp sau Thúy Kiều
Cuộc đời tài mệnh trớ trêu
Tình yêu thế ấy cũng liều một phen
Thôi đừng quá  đỗi chê khen
Mỗi người một mệnh, bon chen làm gì?


TUỔI SÁU MƯƠI
Sáu mươi chưa nói đến già
Cầu lông tiếp bạn đôi xa xéc liền
Việc công chẳng quản ngày đêm
Thơ tình còn viết cho em xem liền
Cuộc đời ôi thật đáng yêu
Lâng lâng như những cánh diều tuổi thơ
Thời gian không đợi không chờ
Sáu mươi như nửa giấc mơ cuộc đời
Sống sao phải đạo làm đạo làm người
Suối vàng mới thật xa vời trong ta
Sáu mươi chưa nói đến già.


NGON THẾ
Dừa ngọt e rằng dứa lại chua
Ngờ đâu dứa ngọt chẳng theo mùa
Hai dừa một dứa em bày sẵn
Ngon thế ai mà chẳng muốn mua.


PHỐ MỜ SẦM SƠN
Đêm nay dạo mát Sầm Sơn
Xích lô ai đạp rập rờn phố xưa
Ánh đèn lấp lánh sợi mưa
Tiếng em thánh thót say sưa ân tình
Sầm Sơn phố đẹp biển xinh
Đương say anh bổng giật mình tưởng mơ
Bõ công em đợi em chờ
Một đêm dạo khắp phố mờ Sầm Sơn


ĐỜI THỰC
Nếu mà ma thực về thăm
Thì ta cũng khó yên tâm với đời
Thôi đừng mơ hão người ơi
Chi bằng sống tốt một thời bên nhau
Đừng mong đừng đợi kiếp sau
Hoa thơm cùng hưởng, sang giầu cùng vui
Thời gian như nước cuốn trôi
Nhanh lên mớm chặt làn môi ngọt ngào
Cũng đừng quá đỗi ước ao
Mà quên đời thực dồi dào quanh ta
Là chim, là bướm, là hoa
Là ta, là bạn hài hòa chung vui.


NỤ CƯỜI
Ra đường mặt lạnh như tiền
Chẳng chào, chẳng hỏi, lặng yên không lời
May ai thấy miệng em cười
Mừng như nhặt được vàng rơi giữa đường
Nụ cười để nhớ để thương
Sao em không giữ, để vương mất rồi.


MƠ NGỦ
Đêm nay ngủ ở giường này
Bâng khuâng nhớ lại những ngày bên nhau
Chập chờn giấc ngủ không sâu
Bên em ý hợp, tâm đầu gối chăn
Đã yêu chẳng ngại khó khăn
Đường đi lối lại xa gần quản chi
Bao nhiêu hương sắc xuân thì
Cho nhau tất cả tiếc gì nữa đâu
Tình ra gối vẫn trên đầu
Em đà đi vắng, để sầu riêng anh.

MỘT THỜI CÓ NHAU
Yêu em em chẳng động lòng
Tình riêng em giữ, má hồng em che
Em ơi sao quá khắt khe
Làm anh tan mộng say mê tình người
Trời sinh ra ở trên đời
Yêu nhau tha thiết để rồi khổ đau
Biết còn có kiếp duyên sau
Mà mong mà đợi gặp nhau dưới mồ
Chờ nhau ở cõi như vô
Còn đâu mà tặng mà cho ân tình
Yêu nhau muôn vẻ muôn hình
Mong manh sợi chỉ vô hình buộc tay
Bao giờ anh hết mê say
Thì đời mới hết đắng cay não nùng
Tình yêu tha thiết mặn nộng
Luôn luôn sưởi âm trong lòng em anh
Biển sâu, đất rộng trời xanh
Bao la vũ trụ mong manh giọt đời
Tình yêu gắn kết mọi người
Dẫu tan, dẫu hợp một thời có nhau.


BẤT CÔNG
Em buồn anh cũng buồn theo
Em vui anh cũng như reo trong lòng
Cuộc đời sao lắm bất công
Biết nhau thêm khổ, phải lòng thêm đau
Gặp nhau chẳng dám nhìn nhau
Nén lòng chờ đợi kiếp sau chung tình
Lạy xin đức Phật anh linh
Ban cho cái phước chúng mình bên nhau

NHỚ NÀNG TIÊN
Nhớ gì như nhớ nàng tiên
Đêm nằm mơ ngủ không quên tối nào
Tình nàng chàng thỏa ước ao
Nhà cao cửa rộng ra vào đã quen
Đào hoa lắm kẻ hờn ghen
Đời chàng có một nàng tiên tuyệt vời.
NỖI PHIỀN
Cha mẹ cho em nét dịu hiền
Nõn nà duyên dáng đẹp như tiên
Làm cho công tử si tình ấy
Ôm ấp ngày đêm một nỗi phiền.


ANH SAY
Sinh em cha mẹ đặt tên chị
Duyên dáng cành mai lẽ bước đi
Ánh mắt hút hồn bao cậu ấm
Làn môi chết mệt mấy chàng si
Đào tiên đôi quả phồng trên ngực
Thắt đáy lưng ong vẻ diệu kỳ
Em nói êm tai như rót mật
Anh say hồi lại tuổi xuân thì.


CÓ DUYÊN
Thon thả, nõn nà, vẻ dễ quen
Long lanh ánh mắt tóc xanh đen
Má hồng môi đỏ thì xuân đến
Em nở nụ cười rất có duyên.


PHÚT SAO LÒNG
Bỗng thèm chả phụng với nem công
Tình cảm vợ chồng có thế không?
Của lạ nhân sinh ai chẳng thích
Trách làm chi những phút xao lòng.


NGẮM NÚI ĐÔI
Hồng nhan bạc phận có em không?
Thắt đáy lưng ong ngực phập phồng
Hai đỉnh núi đôi cao khó với
Anh đành chững lại ngoái đầu trông.


NHÂN DUYÊN
Em cười tươi trẻ vể hồn nhiên
Mới gặp một lần anh đã quen
Cứ để trong thơ cho đẹp nhé
Tình còn mới mẻ nhẽ nào quên.


THÊM YÊU
Mối tình mới lạ thật keo sơn
Có lúc mê tới đến giận hờn
Sau những phút xao lòng nghĩ lại
Càng thêm yêu quý vợ mình hơn.



MỪNG NGÀY 8/3
Hôm nay mồng tám tháng ba
Nhà em trao tặng bó hoa chúc mừng
Nhận hoa cảm động quá chừng
Rưng rưng ánh mắt ngập ngừng đắm say
Phút giây hạnh phúc tràn đầy
Ngắm hoa nhớ lại những ngày xa xăm
Vợ chồng tình cảm trăm năm
Thủy chung son sắt thăng trầm có nhau
Gia đình tổ ấm bền lâu
Tận tâm gìn giữ yêu nhau đến cùng
Làm tròn bổn phận hiếu trung
Ông bà con cháu vui chung một nhà.
Cuộc đời tình nghĩa thiết tha
Đảm đang, trung hậu, trẻ già ấm êm
Tình em như dải lụa mềm
Tình anh đằm thắm, ngày đêm chan hòa
Được nhiều ngày tháng mặn mà
Như ngày mồng tám tháng ba em mừng
Mọi người vui vẻ tưng bừng
Lời ca tiếng hát không ngừng ngân xa
Mỗi lần mồng tám tháng ba
Hoa thơm anh chọn làm quà tặng em.


TƯƠNG TƯ
Thoáng trông bóng dáng nàng tiên
Đã nghe giọng hát dịu hiền ngân nga
Thẳm sâu trong trái tim ta
Mến yêu chẳng dám nói ra bằng lời
Chỉ bằng ánh mắt nụ cười
Chạm nhau mà đã mê tơi lòng người
Tương tư gần chục năm trời
Bên nhau sao vẫn xa vời nụ hôn.


THƠ VÀ ANH
Say mê  cùng giấc mộng đầu
Bên em mải đọc những câu tơ tình
Tỉnh ra đêm cứ lặng thinh
Chỉ còn thơ với một mình anh thôi.


TẶNG EM
Mừng ngày phụ nữ Việt Nam
Tình anh phong kín tặng em làm quà
Thay vì ngàn vạn đóa hoa
Cho tình anh mãi chan hòa trong em.


SEN HỒNG
Trăm ngàn hoa nở ngàn bông
Anh yêu một đóa sen hồng mà thôi
Hương sen lan tỏa khắp nơi
Cho anh cho cả mọi người ngát thơm.


VỊ ĐỜI
Vị đời biết mấy đổi thay
Buồn, vui, sướng, khổ, đắng cay, ngọt bùi
Yêu nhau nếm trải cả rồi
Còn gì nữa chắc lên trởi mới hay.


AI NGỜ
Mười năm hẹn lại chốn xưa
Tưởng rằng đằm thắm ai ngờ nhạt tênh
Tình duyên sao lắm thác ghềnh
Buồn vui sướng khổ lênh đênh bến bờ
Tiếc bao năm tháng đợi chờ
Đành trao một nụ hôn bờ trong không
Mủi lòng nước mắt lưng tròng
Còn đâu diễm phúc mà mong hỡi tình.


TÌNH RỤNG
Yêu nhau từ thuở còn xanh
Đến khi đâu bạc tình anh rạng ngời
Em ơi cứ việc thành thơi
Giữ nguyên tình cảm như thời tuổi xanh

Yêu em từ thuở còn xanh
Đến khi đầu bạc tình anh chín muồi
Sao em không hái cho đời
Để tình anh rụng giữa trời hưu vô.


ĐAM MÊ
Cảm ơn em đã tặng quà
Thơm ngon đặc sản, mặn mà tình quê
Nếm rồi lòng những đam mê
Bánh cáy làng Nguyễn, gái quê Thái Bình.


BẮT TAY
Mỗi bận gặp nhau tay nắm tay
Con tim vồn vã ngất ngây say
Mắt bừng tia chớp trong giây lát
Sưởi ấm tình ta trọn kiếp này.


CHÚC EM
Bước sang năm mới Nhâm Thìn
Chúc em vui khỏe giữ gìn sắc xuân
Sống sao thoải mái tinh thần
Dồi dào vật chất muôn phần ấm no
Cùng anh vun vén chăm lo
Chữ tâm chữ đức hơn kho bạc vàng.


KHỔ THÂN
Nước ngoài em kiếm trăm năm
Ra về mất trắng tối tăm mặt mày
Tiền thời theo gió mà bay
Tình thời chồng bỏ khốn thay nỗi đời
Từ trong cuộc sống chơi vơi
Thất tình tiếc của thành người dở hơi
Một mình thốt biết bao lời
Ai chê cũng mặc, ai cười mặc ai
Cuộc đời sao lắm bi ai
Mình làm mình chịu kêu hoài ai thương
Chìm trong cái kiếp đoạn trường
Làm điều ngang trái lẽ thường khổ thân


DẤU HOÀI
Thoáng trông bóng dáng người quen
Đã nghe giọng nói dịu hiền bên tai
Cuộc đời biết có mấy ai
Mến nhau sao nợ, giấu hoài nụ hôn.


MUỘN MẰN
Muồn mằn trao một nụ hôn
Tình yêu bừng nở như còn trẻ trung
Ôm nhau mớm chặt môi hồng
Thời gian chững lại khoảng không hẹp dần
Đôi ta đang ở cõi trần
Bỗng như bay bổng đến gần cõi tiên.


GIỮ MÃI TÌNH YÊU
Tình yêu ấp ủ trong lòng
Anh nhen nhóm dậy cho hồng má em
Cuộc đời trong ấm ngoài êm
Lửa tình nuôi dưỡng đượm thêm mỗi ngày
Cùng nhau gìn giữ tình người
Như cha ông giữ lửa đời xưa nay.